Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026

Buôn Ma Thuột

 

Hôm nay tôi đến Buôn Ma (Buôn Ma Thuột)
Dừng chân chiến thắng, trời xa lộng ngàn.
Đại ngàn gió hát miên man,
Cà phê thơm giữa nắng vàng Tây Nguyên.

Một thời khói lửa chưa quên,
Xe tăng còn đó, gọi tên sử hùng.
Tháng năm đất nước đi cùng,
Buôn Ma vẫn đứng giữa vùng trời xanh.

Hôm nay phố núi yên lành,
Tôi nghe đất đỏ hóa thành lời ca.
Một lần ghé đến Buôn Ma,
Mang theo nỗi nhớ… đi xa vẫn còn.


Tây Nguyên



Một chuyến công tác Tây Nguyên

Có những chuyến đi bắt đầu bằng một cuộc hẹn công việc, vài cuộc gặp gỡ, vài cái bắt tay… nhưng khi trở về, thứ còn đọng lại lại là một vùng đất, một bầu trời và những cảm xúc rất khó gọi tên.

Tây Nguyên đón tôi bằng cái nắng trong veo, bầu trời cao rộng và những con đường xanh ngút mắt. Ở nơi này, thiên nhiên dường như rộng hơn, lòng người cũng chậm lại. Giữa những triền đồi, những hàng cây và màu xanh trải dài, công việc bỗng không còn chỉ là những con số, kế hoạch hay mục tiêu. Nó trở thành cơ hội để mình đi, để gặp người, để hiểu thêm về một vùng đất.

Chuyến công tác lần này, tôi có dịp đặt chân đến một không gian mang đậm hơi thở Tây Nguyên – nơi kiến trúc, cây cối, đá và đất hòa vào nhau rất tự nhiên. Đứng giữa khung cảnh ấy, chợt thấy mình nhỏ bé trước đất trời, nhưng lại thấy trong lòng có thêm nhiều năng lượng cho những hành trình phía trước.

Đi công tác đôi khi cũng là một cách để nhìn lại chính mình.

Rời khỏi văn phòng, rời khỏi những cuộc họp quen thuộc, ta mới nhận ra thế giới ngoài kia rộng lớn đến nhường nào. Có những cơ hội nằm trên những cung đường chưa từng đi, có những người chỉ gặp một lần nhưng để lại một câu chuyện đáng nhớ, và có những vùng đất khiến ta muốn quay lại dù công việc đã kết thúc từ lâu.

Tây Nguyên với tôi lần này không chỉ là một điểm đến.

Đó là một khoảng trời xanh, một chút nắng vàng, một chút bụi đường và rất nhiều cảm hứng.

Công việc vẫn còn phía trước. Những kế hoạch vẫn phải tiếp tục. Nhưng sau mỗi chuyến đi, mình lại mang về thêm một chút trải nghiệm, một chút trưởng thành và một niềm tin rằng: cứ bước đi, cứ gặp gỡ, cứ làm việc bằng tất cả tâm huyết – rồi những con đường mới sẽ tự mở ra.

Tạm biệt Tây Nguyên.

Hẹn một ngày trở lại, không chỉ để công tác… mà để thong thả ngắm núi, uống một ly cà phê giữa đại ngàn và kể lại câu chuyện của những ngày đã đi qua.

Em và biển


Em ngồi bên biển chiều nay,
Váy trắng nghiêng giữa tháng ngày mênh mang. 
Sóng xô từng nhịp dịu dàng,
Như lời biển kể chuyện nàng với tôi.

Biển xanh ôm lấy chân trời,
Em nghiêng mái tóc, nụ cười rất xinh.
Sóng kia chẳng biết vô tình,
Hay đang ghen với một mình em thôi?

Nếu mai biển có xa rồi,
Anh xin giữ lại một trời hôm nay.
Giữ em trong ánh chiều đầy,
Giữ màu váy trắng, giữ ngày có em.

Biển còn ru những con thuyền,
Anh còn thương nhớ một miền có em.
Dẫu cho sóng vỗ ngày đêm,
Trong tim anh vẫn yêu thương một người

Giác ngộ


Tánh giác đời sẵn có

Bụi vọng chỉ che mờ

Gột tâm liền sáng tỏ

Ngộ đạo chẳng đâu xa.